4:53 chiều - Thứ Ba Tháng Một 16, 2018

Yêu mãi cuộc đời

Vân Du
Cơn mưa trôi qua nhanh chóng trả lại ánh nắng hồng tươi thắm. Hoàng hôn xuống thật chậm vì ông mặt trời dần dà cao xa. Trời hôm nay không trong xanh cho lắm, u ám bởi những đám mây đen, nhưng tôi vẫn thấy bầu trời thật đẹp, vì trong mắt tôi mọi người dù thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn yêu thương bằng trái tim chân thật.

Cười thật tươi, nhắm mắt lại, tôi thưởng thức hương vị cuộc đời. Ôi bao la vô tận, một niềm tin yêu thầm lặng. Tôi nhận ra hoa lá, cỏ cây, ong bướm, trăng sao đang quay quần bên nhau trong thiên đường hạnh phúc. Đã có lần tôi tự hỏi “hạnh phúc đến từ đâu?” hạnh phúc không từ đâu đến, vì hạnh phúc đang hiện hữu. Nhìn nụ hoa đang cười, tôi biết hoa đang yêu cuộc sống, nhìn giọt nắng lung linh, tôi biết rằng nắng vẫn vui tươi. Nếu một ngày nào đó nắng buồn không hiện hữu thì thế gian này sẽ ra sao nhỉ? Toàn là bóng đêm! Nhưng tôi tin rằng điều ấy sẽ không đến vì con tim người vẫn rực nắng yêu thương!
Tôi cảm ơn tất cả những gì cuộc đời đã ban tặng cho tôi. Những người bạn thân yêu, những niềm vui và cả nỗi buồn nữa. Bởi lẽ những vấp ngã giúp tôi đứng lên trong cuộc sống, có đau khổ tôi mới biết quý trọng những hạnh phúc giản đơn, từ sự ghét bỏ tôi tự bảo rằng phải yêu thương hơn nữa.
Tôi nhớ có lần bạn đọc cho tôi nghe bài thơ:
“Nhìn nhau trao nụ cười,
Mỉm môi tươi thật tươi,
Hương hoa đời vẫn nở,
Yêu thương mãi con người!”
Hai đứa nhìn nhau cười thật rạng rỡ, nụ cười hồn nhiên như chưa từng nhuốm màu thời gian, rồi hai đứa cùng nhau yêu thương mãi con người. Bởi lẽ rằng hoa lá đời nở trong tâm hai đứa tự bao giờ!
Nắm tay nhau hai tâm hồn trẻ thơ cùng chạy đùa trên thảm cỏ xanh. Ngắc ngọn cỏ đan thành hai chiếc nhẫn tôi cùng bạn tặng nhau ước nguyện tình bạn mãi thâm sâu, và lời hứa yêu thương thắm đượm thuở ban đâu. Hai đứa xem chiếc nhẫn là kỷ vật của nhau, quý hơn bất kỳ thứ gì trên cuộc đời. Tôi hiểu rằng chiếc nhẫn sẽ hư hoại trong một ngày không xa thì gần, nhưng nó vốn đã tồn tại trong sâu thẳm trái tim mình, tôi nâng niu, trân trọng những ngày đã có, mặc dù tôi không hề tiếc nuối những ngày tháng đã qua.

Bài thơ bạn đọc qua một lần tôi đã thuộc, có lẽ vì tôi quá yêu nội dung bài thơ đó chăng? Có nhiều lúc cũng thay ngữ đổi ngôn đôi chút, quên đi một hai chữ,…nhưng ý niệm yêu thương tôi muôn đời ấp ủ, lấy đó làm phương châm trong cách sống của mình. Có những lúc tôi cười một mình, bỡi lẽ tôi không thể nào diễn tả được niềm hạnh phúc vô biên trong tận sâu thẳm tâm hồn mình, và tôi hiểu rằng sẽ không bao giờ diễn tả được điều ấy. Thực tại không thể nói bằng lời, tôi chỉ mong rằng những người sống bên tôi sẽ cảm nhận được sự an lạc từ tình yêu thương chân thật của tôi.
Nhìn lên những vì sao xa, tôi thầm ước, hoa đời sẽ nở mãi trong lòng những người bạn thân yêu của mình, lan tỏa khắp không gian, hương thơm an lạc bay đến khắp mọi người, để hoa lòng người cùng nở. Tình yêu còn đây mãi mãi!

Bài liên quan:

No tags for this post.

Related posts

Filed in: Tùy bút

Comments are closed.