8:12 sáng - Thứ Tư Tháng Một 17, 2018

Thất hứa

Mà là thất hứa với má, mới rất chết chứ!

Mới vừa hôm qua còn gọi điện về véo von với má: “Má, má ơi, má à, con sắp về, mai con về”. Ơi, cái giọng mình lúc đó, nghe như là vòi vĩnh má, ngọt, mềm… Má, ở đầu dây bên kia, lặng im vài giây, rồi: “Ừ, nhà hôm rày cũng hông có gì. Má mới đi tưới cây, nghe điện thoại, bỏ gàu ngoài vườn chay miết vô…”.

Má chạy miết vô và con biết, má vui biết chừng nào khi nghe được con và cái tin con về. Con biết, rồi má lại trở ra vườn, cầm cái gàu, vẫn tưới mấy cái cây cam đang khô trơ gốc trong mùa cháy nắng, nhưng, má lại sẽ bần thần nghĩ về con, nghĩ cho chuyến về của con, nghĩ là mai má sẽ chuẩn bị gì để dành cho con: có thể là mấy trái cam hiếm hoi còn lại mà má ở nhà đã tưng tiu, có thể là trái ổi, trái xoài…

Rồi, má lại nghĩ đến buổi chợ sáng mai, má sẽ mua cái gì để thiết đãi con một bữa cơm. Con biết, má sẽ quanh qua quẩn lại cái chợ nhỏ, quanh qua quẩn lại tới nỗi, những người quen mặt má ở chợ sẽ ngạc nhiên và hỏi: Hôm nay có con gái của bà (cô, dì, bác, chị, mợ, thím…) về hả?

Con biết tại sao những người quen hỏi má câu ấy, vì, thường bữa, má có một mình, má đến, mua vội vàng một ít thứ để má chỉ ăn qua ăn quít cho xong, thường thì má chỉ mua đồ chay. Sau khi nghe dứt câu hỏi ấy, má, sẽ cười và trả lời với giọng hiền queo thường trực: “Ừ, hôm nay nó về”.

Con biết, cái câu đơn giản vậy, nhưng ẩn chứa trong má hàng đống những rộn ràng, vui sướng tự hào. Tội má, những lần vê nhà thấy con xanh xao, thấy con gầy trơ mắt mũi, má nén nước mắt, dặn con bằng cái câu tình cảm nhất của má: “Ráng giữ sức khỏe dùm tui”.  Con biết, sau ấy, là má sẽ khóc một mình…

Vậy là con đã thất hứa. Làm cho niềm hy vọng của má sụp nhanh một cách bất ngờ.

Cái điều diễn ra trong đầu con lúc này là má, má chơ vơ cùng với nỗi hy vọng nhỏ nhoi vừa lụi tắt. Chơ vơ và cô độc trong ngôi nhà. Rồi má nhìn đâu cũng thấy buồn, sông ở trước mặt, cánh đồng phía sau lưng hay cả bóng chiều chìm lặng xuống ngôi nhà. Má ngồi khơi lửa một mình bên bếp mà mơ tiếng con cười rúc rích ấm cúng như lửa cháy đang reo…

Còn một chi tiết nhỏ, má sực nhớ mấy trái cam, trái xoài, trái ổi đã chỏng chơ nằm đâu đó trong cái rổ tre, bây giờ, không biết dùng chúng vào việc gì, khi niềm tin mà mà ký gửi sao mà chênh vênh đến vậy.

Con biết, con gọi điện lần thứ hai, hẹn với má một ngày nào đó khác. Má sẽ lại ừ, và mọi thứ lại diễn ra như là má vậy.

Vậy là con đã thất hứa.

Sực nghĩ, má chưa từng nói: “Thiệt hông con!?” sau mỗi lần con hứa, cái câu này. Nhưng con hiểu, cả đời má cũng sẽ không dùng nó cho con, bởi với má, đâu có cần phải xác tín niềm tin cho điều đó khi con là con của má, má là má của con. Bao lâu, má vẫn đợi con, với y nguyên là má, vững và ấm trong căn nhà của má con mình.

Minh Phúc – Theo GNO

Bài liên quan:

No tags for this post.

Related posts

Filed in: Tùy bút

Comments are closed.