4:56 chiều - Thứ Ba Tháng Một 16, 2018

Thơ Xuân

Phút giao thừa

Thức để nhìn vào chiêm nghiệm
Rằng đất trời bàn giao mùa xuân cho đời là có thật
Vạn vật im lìm lắng nghe
 
Giọt sương trong veo cũng dừng lại
Gió cũng dừng lại
Chỉ tiếng chuông chùa thánh thót ngân nga qua đồi
 
Rồi tiếng con thằn lằn chắc lưỡi
Mẹ bảo năm nay hạn hán mất mùa
Tre trổ bông
 
Rồi tiếng pháo đùng đùng xé toạc  khoảng không
Cha bảo mùa xuân thắm sắc
Chắc năm nay con gái có chồng
 
Dứt pháo hoa chó sủa khắp vùng
Bà bảo cuối năm thương trường bát nháo
Ông cười: không cơm thì cháo
 
Chỉ có mấy đứa nhỏ
mới dám xem thường
chuyện chiêm nghiệm của người lớn
Chúng vỗ tay rối rít hân hoan
 
Các cô gái chàng trai vẫn hồn nhiên với áo đỏ áo vàng.

Phan Thành Minh


IMG_9990.JPG

 

Mùa xuân lên núi

Chạm lên ngõ núi xuân đầy
Đá xanh mây trắng vẫn gầy bụi sương
Cỏ mòn chân gió còn vương
Bước người bói lộc giữa vườn
chùa xưa
 
Bàn tay nhuốm lạnh bụi mưa
Vuốt lên ngọn lá cũng vừa tịnh tâm
Tinh mơ chim ngọt giọng ngâm
Hòa âm cùng tiếng mõ trầm vọng xa
 
Con đường dốc xuống mùa hoa
Trổ dòng kinh niệm tặng quà thiên nhiên
Bụi trần trút bỏ trược phiền
Hóa thân sương trắng bên triền nhân sinh
 
Mùa xuân chạm ngõ bình minh
Một vành lộc nõn hiển linh mắt người…

Nguyên Quân

 

Lá hoàng hôn

màu xám trắng chiều nay
có phải là khói đồng năm ấy
con trâu kẽo kẹt cái bừa
cha ống thấp ống cao
cong trên trời thẳm cái sừng trăng cụt nửa
nhạt rơi hiu hắt đường về
 
rưng lòng tôi nhớ giàn mướp đổ
bìm bịp rủ nhau leo kín mởn tơ
đâu vàng hoa trong gió
đâu tiếng ong bầu kêu vui
đâu dáng mẹ lom khom giữa trưa hè nóng bức.
 
tôi về qua cây cầu dừa trơn trợt
bụi ô rô héo rũ góc bờ
vườn ổi bên kia vắng đàn sẻ nhỏ
một thời nghịch ngợm tuổi thơ
xa trong vắng lặng
 
màu xám trắng chiều nay
ai thả lên bầu trời tơ lụa
ký ức ngủ vùi
giữa cái áo miếng cơm
quả mướp non con cá lòng tong đá
xa ngái trong mùa nước lũ tràn về
 
tôi bơi qua hoàng hôn tôi
thấy cha bì bõm đồng sâu
con trâu già dụi đầu thông cảm
bó rơm khô vừa tìm được
no lòng trâu ấm áp cái nhìn cha
 
tôi bơi qua hoàng hôn tôi
thấy mùa xuân vĩnh hằng trong khu vườn nhỏ
có giàn mướp vàng hoa nõn lụa
có mẹ cười với lũ ong
đồng sâu lộng gió
gọi tôi về
 
màu xám trắng chiều nay
bàng bạc
nhuộm lên mùa xuân đang rộn rã.
 
P.N.Thường Đoan


giotsuongvachieclazz9.jpg 

 

Nơi những mùa xuân đi qua

Mỗi độ xuân về con không thể nào nguôi
Tết nhứt đông vui mà lòng nghe quạnh vắng
Bữa mẹ đi xa, sân vườn nhà trời không đủ nắng
Cây cối mẹ trồng từ đó cũng mồ côi
 
Câu hát ngày xưa mẹ hát ru nôi
Rót mật phù sa đi qua bao thế hệ
Ngày xưa Cố ru Bà, Bà ru mẹ
Bao đầu xanh tuổi trẻ phôi pha câu hát vẫn không già
 
Dài những mùa xuân con thiếu vắng cha
Cội mai trước nhà trổ hoa trái tiết
Vắng ánh lửa hồng góc sân thức canh nồi bánh tét
Và khoảng trống sâu hơn từng giây phút giao thừa
 
Mỗi độ xuân về con chẳng thể nguôi ngoai
Dẫu thằng cu tí ngày xưa xuân đã dần trôi về phía dốc
Muối sương  pha màu tóc, nát nhàu đuôi mắt chân chim
Xuân từng xuân  
Trong khói hương con lặng lẽ  đi tìm…

Phạm Phù Sa

 

Tết ở chùa làng

Chùa làng tôi ngày Tết
Khách thập phương đổ về
Khói hương bay dìu dặt
Trầm mặc cả làng quê
 
Áo tứ thân phơ phất
Mẹ cười giãn đường nhăn
Em gái vào cửa Phật
Đằm thắm tựa Nàng Bân
 
Bác com lê, cà vạt
Về ăn Tết quê hương
Đến chùa tìm thanh thản
Sau vất vả thương trường…
 
Bao nhiêu người xa lạ
Bỗng gần gũi thân quen
Chùa làng giàu cảm xúc
Khơi đẹp cả vía hồn
 
Tết chùa không mở hội
Người đến vẫn cứ đông
Già, trẻ thành tâm tới
Gửi gắm niềm ước mong!

Phạm Minh Dũng

 

 

Giao thừa

Đêm nay trời đất chuyển mùa
Trần gian mát ngọn gió lùa sang xuân
Chùa xa thanh thoát chuông ngân
Nghe không gian lắng đọng lâng lâng hồn
Bước chân hành khiển bồn chồn
Khẽ nâng tay hái lộc non đầu mùa
Cài lên môi thắm giao thừa
Vén màn xuân mới… đêm vừa  sang canh

Nguyễn Miên Thượng


Vĩ cầm xuân

Một lần xuân đi qua
Vết thăng trầm giấu lại
Hương đọng vào hoa trái
Giọt nhớ về lang thang
 
Rồi ngày đi mùa sang
Ta bỗng thành mắc nợ
Tiếng đàn ai nức nở
Ru muộn màng cơn mưa
 
Ơi ngày xa ngày xưa
Bước chân tròn đôi lứa
Lá rơi đầy trước cửa
Ngơ ngẩn chiều heo may
 
Để chờ xuân lên cây
Ta hái cành lộc mới
Dấu chân người đứng đợi
Bên cổng chùa “Nam mô”
 
Nỗi nhớ nào lên hương
Cho vĩ cầm day dứt
Bao giờ xuân có thật
Để ta chờ xuân ơi.

Võ Thị Hồng Tơ

Nguồn: giacngo.vn

Bài liên quan:

No tags for this post.

Related posts

Filed in: Thơ

Comments are closed.