3:16 chiều - Thứ Năm Tháng Một 19, 8862

Cô bé đến chùa Giác Lâm

GN – Miệng thì cười nói huyên thuyên/ Ẩn trong mắt ngọc chút phiền muộn chi… (thơ của Vũ Khắc Tĩnh)…

ChuaGiacLam01.jpg

Một góc chùa Giác Lâm

Miệng thì cười nói huyên thuyên

Ẩn trong mắt ngọc chút phiền muộn chi

Đi giữa cát bụi li ti

Em ơi cứ thổi bay đi nhãn tiền

*

Bình sinh rồi sẽ hồn nhiên

Sát-na sinh diệt cõi miền vô minh

Cớ chi tự làm khổ mình

Lần tay tràng hạt hồi kinh nhiệm mầu

*

Ra đường liếc mắt dao cau

Ắt phải hệ lụy cái đau nhân tình

Cớ chi làm tội làm tình

Thản nhiên bay nhảy đời mình hồn nhiên

*

Thỉnh cầu em đến chùa chiền

Câu kinh tụng niệm lòng yên nhất thời

Chi bằng về làm thơ chơi

Biết đâu phiền muộn sẽ vơi đi dần

*

Cửa thiền mõ vọng chuông ngân

Em ơi, giũ sạch bụi trần tĩnh tâm.

Vũ Khắc Tĩnh

Hạt màu

Khi tâm tư biết tu rồi

Thì bao nhiêu chuyện cũng thôi hết sầu

Nắng ơi nắng đến từ đâu

Để ta cúi lạy hạt màu li ti.

Nguyễn Đức Vân

———————————

Thầy tôi

Như nắng chiều le lói
Của một ngày sắp tàn
Vầng trán cao rắn rỏi
Xóa nét buồn gian nan…

Bước chân thầy chậm lại
Qua môi cười khoan dung
Với tấm lòng nhân ái
Giữ vững niềm hiếu trung.

Thầy vui đời lục độ
Giữa làng quê yên bình
Giúp người vơi buồn khổ
Khuyên về chùa đọc kinh.

Những bữa cơm thanh đạm
Biếu người già neo đơn
Đời vốn là cõi tạm
Khuyên họ bớt giận hờn.

Cho con niềm vui sống
Là ơn sâu của thầy
Với tự tin hy vọng
Càng yêu đời đắm say…

Phạm Diệu Linh

Xem bản gốc

Bài liên quan:

No tags for this post.

Related posts

Filed in: Văn học nghệ thuật

Comments are closed.