4:56 chiều - Thứ Ba Tháng Một 16, 2018

Biết trách mình

Năm nay, lão sáu mươi hoa giáp. Lão nghĩ, sống năm nào cho con năm đó, chứ chẳng cho mình nữa. Đời coi như cạn, mắt mờ, răng mòn, da nhăn… thành bại đã kết thúc. Tuy nhiên, một thời giang hồ tứ chiếng, bốn lăm tuổi mới lấy vợ, sinh một trai một gái, út gái 9 tuổi, học lớp bốn.

Lão thường chửi thề quen miệng, con gái lão nhiều lần “góp ý” lão chưa bỏ được. Một hôm, lão buột miệng chửi thề. Con gái lão dắt xe đạp đi học, nghe được, ngoái lui, đưa tay đe lão!

Lão mặt dày không biết thẹn, ngoác miệng cười hề hề, xem chẳng quan trọng. Trong bữa cơm trưa gia đình lão tề tựu đông đủ. Con gái lão nói:

– Con mách Tịnh Thư ba chửi tục.

Lão bỏ chén cơm xuống:

– Mách bạn con làm gì? Tịnh Thư con gái ông nhà báo đúng không? Bạn con nói gì không?

– Tịnh Thư bảo ba “không ý thức…”.

Lão nhăn mặt:

– Con không nên nói cái xấu của ba, mẹ và anh cho mọi người biết.

Vợ lão nhìn con gái nói:

– Con đừng thật thà với bạn như thế – Xoay sang lão – Cũng tại anh!

Lão không ăn nổi, như có cục cơm nghẹn trong cổ. Lão đứng dậy đi lấy nước uống. Ngồi trầm ngâm bên ly nước hồi lâu, lão lẩm bẩm:

– Mình phải bỏ chửi thề, trách mình chứ chẳng thể trách con.

Nguyễn Vinh Nguyên Hiển

Xem bản gốc

Bài liên quan:

No tags for this post.

Related posts

Filed in: Văn học nghệ thuật

Comments are closed.