4:55 chiều - Thứ Ba Tháng Một 16, 2018

Cứu Độ Thân Trung Ấm

Vì một số phật tử và gia đình con cháu (giới trẻ) chưa hiểu thế nào là Thân Trung Ấm (thân xác người quá cố), và tại sao, sau khi người thân qua đời lại phải cúng hàng tuần trong 7 tuần lễ (49 ngày), Quảng Tâm xin mạn phép nói để mọi người đưọc rõ, và biết được sự lợi lạc cho người quá cố với sự thành tâm của mình khi tụng niệm).

Kinh Điạ Tạng, sách Liễu Sanh Thoát tử, Tạng Thư Sống Chết và nhiều Pháp thoại của các bậc Thầy cao đức đã nói rõ về cách GIÚP CHO NGƯỜI QUÁ CỐ.

  1. Theo Phật giáo, nếu chưa phải là bậc Giải Thoát như Phật, A La Hán, Bồ Tát thì mọi người sau khi chết, người nào cũng đều phải tái sanh để tiếp tục chuỗi luân hồi bất tận.  Cảnh giới tương lai của người chết là kết quả của những nghiệp lành hay nghiệp dữ do chính người đó tạo ra trong cuộc sống này , cũng như của các kiếp trước.  Thành thử ra, nhìn vào cuộc sống trong đời vừa qua của người quá cố, có thể thấy được hướng thác sanh đời kế tiếp của người đó.  Cũng chỉ quanh quẩn trong 6 cảnh giới:  Ba cảnh giới là trời, người, quỷ thần a tu la, ba cảnh giới dữ là: loài vật, quỷ đói, địa ngục.
  1. Từ khi trút hơi thở cuối cùng nơi trần thế cho đến khi tái sanh vào cảnh giới mới, thần thức người mất ở trong giai đoạn chuyển tiếp gọi là THÂN TRUNG ẤM (trung là giữa, giai đoạn chuyển tiếp).  Vì thân trung ấm được cấu tạo bằng những nguyên tử rất nhẹ, nên có thể di chuyển thật nhanh, thích đi tìm đến những nơi trước đây họ hay lui tới, thường quanh quẩn bên người thân. lại còn có thể nghe được lời cầu nguyện hay khóc than của người thân nữa.  Thần thừc của thân trung ấm hay nói chuyện với người dương thế, nhưng vì người thân không biết, nên không trả lời họ, và họ trở nên giận dữ.
  1. Thân Trung Ấm thường tồn tại trong thời gian 49 ngày. Cứ đến ngày thứ 7 kể từ khi mất, Thần Thức của Thân Trung Ấm lại trở nên mờ mịt, và chính đó là lúc họ dễ bị sa vào cảnh giới dữ, vì thiếu sáng suốt tìm chỗ đầu thai. Vì vậy mới có Pháp Cúng Tuần để trợ giúp cho người mới qua đời. Sau gnày thứ 7 đó thì Thần Thức tỉnh trở lại. Cứ như vậy lập lại trong 7 tuần. Cách tính ngày làm Tuần, ngày mất kể là 1, công thêm sáu ngày nữa là đến ngày làm Tuần. Ví dụ mất ngày thứ Năm thì làm Tuần ngày thứ Tư. Trong thời gian này, Thần Thức người quá cố thường xuyên nhớ lại và vui buồn với chuyện quá khứ như một cuốn phim thoáng nhanh, mà Kinh Địa Tạng hình tượng hóa là “ở tại các ty sở để biện luận về nghiệp quả” Vì thế dễ sinh ra đau khổ, vì chuyện đời khổ nhiều hơn vui. Những cảnh quá khứ nào người quá cố ưa thích nhất, tham đắm nhất, lập lại nhiều lần nhất lúc sanh tiền sẽ dẫn Hương Linh tái sanh lại cảnh gìới ấy. Ví dụ lúc sinh tiền thích đi chùa, thích bố thí, thì cảnh giới tương lai sẽ có duyên với Phật Pháp. Ngược lại nếu thích đánh bài, thích rượu thịt thì tái sinh vào cảnh giới sa đọa. Còn nếu độc ác quá thì sẽ sinh vào địa ngục cực kỳ thống khổ.
  2. Thời gian tái sanh có thể là vào tuần thứ nhất, thứ hai…sau khi chết, chứ không cần đợi đủ 7 tuần. Vì chúng ta không biết chắc là Thần Thức đã tái sanh chưa, cho nên cứ tụng kinh 7 tuần cho chắc ăn. Tuy nhiên, có một số trường hợp, sau 7 tuần thần thức của Thân Trung Ấm vẫn không siêu hóa được. Lý do là vì quá tham đắm, bám víu vào cái thân ở dương thế, tức là họ không biết rằng họ đã chết. Ngược lại, họ vẫn tưởng tượng và hành động như đang sống cuộc đời vừa qua. Chính đó là điều đau khổ nhất, vì Thần Thức không thể đàu thai, cứ vất vơ vất vưởng rất tội nghiệp. Đó chính là cảnh giới của Cô Hồn Ngã Qủy đói khát, cô độc, thèm muốn đủ thứ nhưng không bao giờ biết thỏa mãn. Trường hợp này thường xẩy ra cho các vị chết bất đắc kỳ tử (còn gọi là chết oan) như đụng xe, bom đạn, chìm xuồng, tự tử, chết trẻ…v…v…
  1. Khi chúng ta hiểu đặc tính này của Thân Trung Ấm, thì có thể trợ giúp người a đời một cách tích cực và hữu hiệu bằng cách làm các việc lành như: niệm   Phật, lạy Phật, tụng Kinh, trì Chú, ăn chay, phóng sanh, cúng dường Tam Bảo, ấn tống Kinh, bố thí, cư xử hiếu thuận với người thân v.v…Nếu ngày nào cũng thực hiện các việc thiện đó, chúng ta nên xướng tên họ, Pháp danh người qúa cố để tùy hỷ công đức với điều mình sắp làm. Sau khi thực hiện xong, cũng lập lại tên họ, Pháp danh của người quá cố để hồi hướng công đức. Vì Thần Thức của Thân Trung Ấm chỉ cảm nhận bằng tâm, cho nên chúng ta phải chí thành chí kính mới có kết quả. Lễ phẩm tùy theo hoàn cảnh gia đình chứ không quá nhiều, quá ít, vì quá nhiều thì sinh tiếc tiền, còn quá ít là thể hiện cái tâm keo kiệt của mình.  Những biểu hiện của Tâm lúc đó, Thần Thức của Thân Trung Ấm đều cảm nhận được hết.

Xin kể chuyện về Lương Hoàng Sám Pháp :Bà Hy Thị, vợ Vua Võ đời nhà Lương bên Tàu, thuở sinh tiền vì làm nhiều ác nghiệp nên khi chết đọa vào thân rắn, hôi hám ngứa ngáy khổ sở.  Một đêm, Lương Võ Đế ngồi trong hậu cung, đang lúc mơ màng, chợt nghe tiếng than khóc bên ngoài.  Rồi tiếng bà Hy Thị kêu cầu Vua nghĩ tình phu thê mà thỉnh Cao Tăng tụng Kinh siêu độ cho Bà. Lương Võ Đế nói. Ủa, Lạ chưa! Khi Hoàng Hậu qua đời thì Trẫm và quần thần đã tổ chức tang lễ rất trọng thể, thỉnh chư tăng tụng kinh cầu siêu cho Hoàng Hậu nhiều ngày, sao bây giờ Hoàng Hậu còn cầu tụng kinh nữa ? Hy Thị nói rằng, tuy ngài có làm các lễ đó, nhưng trong khi qúy Thầy tụng kinh ngoài Đàn Tràng thì Vua ngồi đánh cờ tướng với các quan trong cung, có thành tâm đâu mà Hậu cảm nhận được. Lương Võ Đế giật mình, nghĩ lại qủa đúng như vậy. Vua hối hận, thỉnh Cao Tăng trong nước về triều hợp soạn ra bộ Lương Hoàng Sám Pháp, gồm 10 cuốn, trước để cúng dường Tam Bảo, sau là cứu độ chúng sanh, trong đó có Hoàng Hậu Hy Thị. Sau  khi soạn xong, Vua và Chư Tôn Đức lại thành tâm bái sám. Mới lạy đến cuốn thứ 5, thì trên không hiện ra một thiên nữ dung nhan xinh đẹp, nói rằng mình chính là Hy Thị trước kia. Nhờ đức lành soạn Sám Pháp và tâm thành thọ trì của Vua và Chư Tôn Thiền Đức mà nay được thoát sanh về cõi Trời.

Người đời thường nói chính người sống mới phải tiếp tục cưu mang những gì người chết để lại, chứ người chết là hết chuyện. Dưới ánh sáng Phật Pháp thì chết không phải là hết, trái lại, là bắt đầu một dạng sống mới. Khởi điểm của dạng sống mới chính là cái thân Trung Ấm. Vì vậy, chúng ta vẫn có thể giúp cho người vừa qua đời những trợ duyên tốt lành trong giai đoạn đầy hốt hoảng, xao xuyến, bơ vơ, lạc lỏng, mê mờ, dễ sa vào ác đạo đó. Thay vì khóc than, sầu thảm, tiêc nuối, hoặc có khi hờn giận, tất cả chỉ làm cho Thần Thức người chết thêm vướng lụy, chúng ta có rất nhiều cách thực tế, đơn giản, đúng pháp để giúp cho người  thân vừa qua đời như trình bày ở đoạn 5 trên đây. Thành kính cầu nguyện người mất kẻ còn đều lợi lạc.

“Con Quỷ dữ vô thường không hẹn mà đến, thần hồn vơ vẩn mịt mờ chưa rõ là tội hay phước, trong 49 ngày như ngây như điếc, hoặc ở tại các Ty sở để biện luận về nghiệp quả, khi thẩm định xong thời cứ y theo nghiệp mà thọ lấy quả báo.  Trong lúc  chưa biết chắc sẽ ra làm sao thì đã là nghìn muôn sầu khổ, huống là phải bị đọa vào các ác đạo. Thần hồn người chết đó khi chưa được thọ sanh, ở trong 49 ngày, luôn luôn trông ngóng hàng cốt nhục thân quyến của mình tu tạo phước lành để cứu vớt cho”.(Kinh Địa Tạng, Phẩm 7 – Lợi ích Cả cho Kẻ Còn Người Mất.

Lời cuối:  Trong gia đình nào rồi cũng phải trải qua những sự việc này, cho nên dù chúng ta yêu hay ghét nhau cũng nên xóa bỏ tất cả, trong vòng 49 ngày đó nên dùng tâm mình hướng về người thân mà niệm Phật để ngưới thân mình được về nơi thanh tịnh.  Ngoài ra trong lúc các Thày Khai Thị (tức là nói chuyện với Thân Trung Ấm) trước khi chôn cất, họ đều nghe được cả, cho nên chúng ta giờ đây đã biết ý nghĩa của chữ khai thi.

Phỏng theo:  Chân Mật Tướng

Bài liên quan:

No tags for this post.

Related posts

Filed in: PG vấn đề chết & tái sanh

Comments are closed.