8:12 sáng - Thứ Tư Tháng Một 17, 2018

Người nghệ sỹ sống về đêm!

Viễn Du

Đêm…những cơn mưa vẫn còn giăng kín ngoài song cửa.
đêm…những ồn ào của phố thị như vẫn còn muốn níu kéo bước chân ai…
đêm…một mình anh ngồi trong căn phần nhỏ,bên ngọn bạch lạp hồn nhiên cháy…ngẫm đời mình-độc ẩm-phiêu linh.
Có đôi lúc anh tự trách mình đã không mang lại niềm vui hay động viên em trong những lúc đêm buồn. Có lúc anh đã một mình lang thang trên phố nhặt mấy chiếc lá vàng, vừa làm một cuộc hành trình trở về nguồn cội tâm linh uyên áo như chưa từng nhuốm bụi muộn phiền…rồi viết vội mấy bài thơ vừa làm nhưng chưa một lần mang tặng cho em …có phải chăng anh đã quá ích kỷ???
Nhặt chiếc lá nơi cùng non cuối thẳm
Tìm cho ra tao ngộ hôm nào
Đời lữ thứ dặm trường cô độc
Sương ngàn năm rụng xuống ngàn năm.
Tại sao con người ta lại phải cất công vào tận thâm sơn cùng cốc để tìm”chiếc lá thu phai’.Phải chăng đó là những giấc mộng đời hư ảo…Để mãi là kẻ đuổi bắt cái bóng của đời mình…nhìn lại cũng thấy oai hùng nhưng thương tích đầy mình. Làm sao có thể tìm thấy được người tri âm khi ta mãi một mình giữa vạn dặm trường cô độc? Những than thở đó đang đẩy kẻ lữ khách đến bên bờ vực thẳm của một cuộc chia tay hoàng hôn.
“…làm sao hiểu từng nổi đời riêng
Để yêu thêm yêu cho nồng nàn…”

Nhưng tình yêu trong âm nhạc T.C.S mới đẹp và cao thượng làm sao. Hình ảnh “đóa hoa vàng”không chỉ là món quà kỉ niệm lúc chia tay mà còn là bức thông điệp về một tình yêu không vị kỷ.
“Em cứ yêu nhưng em đừng chiếm hữu
Vì tình yêu mầu nhiệm lắm em ơi”
Chúng ta đã còn lại những gì sau những cơn “mưa chiều”bất chợt…lớn lên em đừng đi về phía cơn mưa.
Và khi ta đã hiểu hết từng-nổi-đời-riêng, thì bạn có dám chắc là mình vẫn còn nhìn và thương người đó với cái nhìn đầu tiên hay không?
Đôi lúc tôi tự an ủi bản thân”Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng,lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông…”vì cuộc đời vẫn còn đó cho ta. Cơn mưa ngoài kia không biết có làm vơi đi nỗi buồn của em không ,nhưng anh dám chắc một điều là em sẽ khóc thật to trong cơn mưa ấy, và nó sẽ là bạn em như anh đã từng đi bên em mà không nói một lời gì khi hoàng hôn buông xuống.
Anh không muốn mãi làm cho em thất vọng, sự kỳ vọng đôi lúc cũng là gánh nặng, hãy trả mây về với bản chất thật của nó.
Qua sông vớt lại chút tình
Cho em sưởi ấm khi mùa sang đông!

…và dù có thế nào đi chăng nữa thì những kỉ niệm đẹp trong chiều mưa hôm đó anh sẽ mang theo về cuối con đường…
Hãy cứ vui như mọi ngày
nhìn người đi như mây vô danh
dù chân xưa dặm nghìn vẫn như còn thấp thoáng
dù trong ta đêm thì thầm tiếng buồn.
Đêm…với tôi luôn là kẻ tri âm của đời mình.
Mong em mãi bình yên và hạnh phúc!
Phù Vân CốcTàn Đông
Viễn Du

Đêm…những cơn mưa vẫn còn giăng kín ngoài song cửa.
đêm…những ồn ào của phố thị như vẫn còn muốn níu kéo bước chân ai…
đêm…một mình anh ngồi trong căn phần nhỏ,bên ngọn bạch lạp hồn nhiên cháy…ngẫm đời mình-độc ẩm-phiêu linh.
Có đôi lúc anh tự trách mình đã không mang lại niềm vui hay động viên em trong những lúc đêm buồn. Có lúc anh đã một mình lang thang trên phố nhặt mấy chiếc lá vàng, vừa làm một cuộc hành trình trở về nguồn cội tâm linh uyên áo như chưa từng nhuốm bụi muộn phiền…rồi viết vội mấy bài thơ vừa làm nhưng chưa một lần mang tặng cho em …có phải chăng anh đã quá ích kỷ???
Nhặt chiếc lá nơi cùng non cuối thẳm
Tìm cho ra tao ngộ hôm nào
Đời lữ thứ dặm trường cô độc
Sương ngàn năm rụng xuống ngàn năm.
Tại sao con người ta lại phải cất công vào tận thâm sơn cùng cốc để tìm”chiếc lá thu phai’.Phải chăng đó là những giấc mộng đời hư ảo…Để mãi là kẻ đuổi bắt cái bóng của đời mình…nhìn lại cũng thấy oai hùng nhưng thương tích đầy mình. Làm sao có thể tìm thấy được người tri âm khi ta mãi một mình giữa vạn dặm trường cô độc? Những than thở đó đang đẩy kẻ lữ khách đến bên bờ vực thẳm của một cuộc chia tay hoàng hôn.
“…làm sao hiểu từng nổi đời riêng
Để yêu thêm yêu cho nồng nàn…”

Nhưng tình yêu trong âm nhạc T.C.S mới đẹp và cao thượng làm sao. Hình ảnh “đóa hoa vàng”không chỉ là món quà kỉ niệm lúc chia tay mà còn là bức thông điệp về một tình yêu không vị kỷ.
“Em cứ yêu nhưng em đừng chiếm hữu
Vì tình yêu mầu nhiệm lắm em ơi”
Chúng ta đã còn lại những gì sau những cơn “mưa chiều”bất chợt…lớn lên em đừng đi về phía cơn mưa.
Và khi ta đã hiểu hết từng-nổi-đời-riêng, thì bạn có dám chắc là mình vẫn còn nhìn và thương người đó với cái nhìn đầu tiên hay không?
Đôi lúc tôi tự an ủi bản thân”Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng,lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông…”vì cuộc đời vẫn còn đó cho ta. Cơn mưa ngoài kia không biết có làm vơi đi nỗi buồn của em không ,nhưng anh dám chắc một điều là em sẽ khóc thật to trong cơn mưa ấy, và nó sẽ là bạn em như anh đã từng đi bên em mà không nói một lời gì khi hoàng hôn buông xuống.
Anh không muốn mãi làm cho em thất vọng, sự kỳ vọng đôi lúc cũng là gánh nặng, hãy trả mây về với bản chất thật của nó.
Qua sông vớt lại chút tình
Cho em sưởi ấm khi mùa sang đông!

…và dù có thế nào đi chăng nữa thì những kỉ niệm đẹp trong chiều mưa hôm đó anh sẽ mang theo về cuối con đường…
Hãy cứ vui như mọi ngày
nhìn người đi như mây vô danh
dù chân xưa dặm nghìn vẫn như còn thấp thoáng
dù trong ta đêm thì thầm tiếng buồn.
Đêm…với tôi luôn là kẻ tri âm của đời mình.
Mong em mãi bình yên và hạnh phúc!
Phù Vân CốcTàn Đông

Bài liên quan:

No tags for this post.

Related posts

Filed in: Lượm lặt

Comments are closed.