4:52 chiều - Thứ Ba Tháng Một 16, 2018

Nguồn cội (Thơ : Thích Như Thanh)

coi-nguonSừng sững non cao Đá Dừng – Hòn Kẻm

Dòng Sông Thu bát ngát trải ngàn dâu

Từ thuở Bình Chiêm mở rộng đất màu

Trang Cổ Lục còn thơm lừng Thanh Sử.

 

Nơi đó,

Thầy đi, Năm Mươi Năm rồi còn giữ

Dòng Trường Giang vẫn bất tuyệt xuôi nguồn

Mạch sống vẫn trào tuôn

Dù cuộc đời dâu bể.

” Tứ Kiệt ” Quảng Nam còn rộn lòng lữ thứ !

” Ngũ Phụng Tề Phi ” có âm hưởng phương ngàn !

 

Nơi đó,

Thầy đi, cây đa còn đứng đợi

Mái chùa xưa diệu vợi bóng ai !

Năm Mươi Năm Thầy đi…

Hơn Bốn Mươi Năm xuôi ngược ngàn phương, ấp ủ

Khơi nguồn cho mầm non trẩy lộc.

 

Nơi đó,

Thầy đến, có lũy tre giếng nước !

Có cây đa che mát buổi trưa hè !

Có mái chèo khoan nhặt giữa chiều thu !

Có mái chùa chở che hồn viễn khách !

 

Nơi đó,

Thầy đến, hơn Bốn Mươi Năm tấm hoàng y vẫn

tươi thắm

Chốn bụi hồng vẫn nhẹ gót thong dong.

Đến-Đi mấy nhịp cung thương

Thời-Không huyễn tượng Tâm thường tịch nhiên

Có-Không chẳng chút muộn phiền

Bồ Đề Quả Mãn Nhân Thiên thắm nhuần.

 

 ● Thích Như Thanh

Canada, 02.4.2014

Bài liên quan:

No tags for this post.

Related posts

Filed in: Số đặc biệt 201

Comments are closed.